Chào các bác, em là Hiếu đây!
Hôm vừa rồi có bác khách ở Nam Định ghé xưởng em chơi, xem qua bộ trường kỷ gỗ Hương Đá mộc (chưa phun sơn). Bác gật gù khen đẹp, nhưng rồi thắc mắc một câu mà em nghĩ cũng là nỗi băn khoăn của rất nhiều người:
“"Chú Hiếu này, sao cùng mẫu này, cùng gỗ này, anh thấy ngoài kia họ bán rẻ hơn của chú cả mấy triệu. Gỗ nào mà chẳng là gỗ, sao bên chú giá lại cứng thế?"
Em cười mời bác chén nước chè xanh rồi bảo: "Bác ơi, gỗ thì đúng là cùng tên gọi, nhưng 'thịt' bên trong thì khác nhau một trời một vực đấy ạ. Nhà em làm nghề 30 năm nay, chỉ dám làm gỗ lục lạc, chứ tuyệt đối không dám pha rác vào bán cho các bác."
Vậy cái "Gỗ Lục Lạc" mà dân trong nghề bọn em hay nói, rốt cuộc nó là cái gì? Hôm nay em xin phép trải lòng một chút về chuyện nghề để các bác rõ.
"Gỗ Lục Lạc" - Nôm na là miếng "thịt thăn" ngon nhất của cây gỗ
Các bác cứ hình dung thế này cho dễ hiểu. Một cây gỗ xẻ ra, nó có 3 phần: Vỏ (bỏ đi), Rác (lớp thịt trắng mềm sát vỏ) và Lõi (phần tâm cứng nhất, sẫm màu nhất).
Gỗ Lục Lạc chính là những tấm gỗ:
Chỉ lấy 100% phần lõi: Đỏ au, đanh đét.
Sạch tinh tươm: Không dính một tí rác trắng nào.
Lành lặn: Không nứt toác, không sâu bộng, không mắt chết.
Để chọn được những tấm gỗ như thế, 10 cây gỗ nhập về, em phải lọc đi lọc lại, cưa bỏ hết phần rác, phần nứt. Tính ra hao hụt mất đến 30-40% là chuyện bình thường. Cái phần bỏ đi ấy chính là tiền cả đấy các bác ạ, nhưng làm nghề thì phải chấp nhận.
Tại sao nhà Trọng Hiếu sợ "Gỗ Rác" như sợ cọp?
Nhiều nơi họ tiếc rẻ, hoặc muốn hạ giá thành để cạnh tranh, họ vẫn tận dụng phần gỗ dính rác (dác gỗ) vào làm thang giường, gầm ghế, hay những chỗ khuất mắt. Lúc mới làm xong, phun sơn lên thì đẹp long lanh như nhau cả, thợ non tay còn chả biết chứ nói gì khách hàng.
Nhưng "của rẻ là của ôi" các bác ạ:
-
Mối mọt nó thính lắm: Phần rác gỗ nó ngọt, chứa nhiều nhựa và nước. Chỉ cần độ ẩm cao một chút là mối mọt nó đánh hơi thấy ngay. Các bác mua bộ ghế mấy chục triệu, chơi được 1-2 năm thấy đùn mùn gỗ ra thì xót xa lắm.
-
Gỗ lục lạc mới chịu được mộng: Nhà em làm theo lối cổ truyền, mộng thủng, mộng thắt. Muốn cái mộng nó ôm khít, đóng vào nghe tiếng "keng" một cái chắc nịch, thì gỗ phải cứng, phải là gỗ lõi. Chứ gỗ rác nó xốp, đục vào nó vỡ ngay, hoặc vài bữa nó co ngót là ghế kêu cọt kẹt liền.
Cái tâm của người thợ làng nghề Nhân Khang
Nói thật với các bác, làm hàng "lướt", hàng dính tí rác thì lãi cao hơn, bán nhanh hơn. Nhưng mỗi lần nhìn bộ ghế mình làm ra được chở đi, em luôn tâm niệm: "Người ta bỏ tiền tấn ra mua đồ của mình, là người ta gửi gắm niềm tin vào cái tên Trọng Hiếu."
Em thà bán đắt hơn một chút, nhưng đêm về kê cao gối ngủ ngon. Các bác mua bộ trường kỷ về dùng 10 năm, 20 năm hay để lại cho con cháu, nó vẫn trơ trơ ra đấy, càng dùng càng bóng đẹp, lúc ấy các bác mới nhớ tới em Hiếu. Đấy mới là cái lãi lớn nhất của người làm nghề.

Các bác đi mua trường kỷ, sập gụ ở đâu cũng thế, cứ nghe em dặn:
1.Đừng ngại lấm bẩn: Cứ cúi xuống, hoặc lấy đèn pin soi thẳng vào gầm ghế, gầm bàn.
2.Xem màu gỗ: Chỗ nào màu nó nhờ nhờ, trắng bệch khác hẳn với màu đỏ sẫm xung quanh thì khả năng cao là dính rác.
!
Tốt nhất, nếu có điều kiện, em mời các bác về tận xưởng Đồ Gỗ Trọng Hiếu ở làng nghề Nhân Khang. Em sẽ dẫn các bác ra xem đống gỗ mộc em đang phơi. Các bác ưng tấm nào, em xẻ tấm ấy, ký tên vào rồi em mới cho thợ làm. Thế là yên tâm nhất!
Cảm ơn các bác đã chịu khó đọc mấy dòng tâm sự dài dòng này của em. Chúc các bác chọn được món đồ ưng ý cho gia đình!
ĐỒ GỖ TRỌNG HIẾU
Xưởng nhà em ở: Làng nghề Nhân Khang, Lý Nhân, Hà Nam
Số dây thép của em: 0988 488 361 (Em dùng cả Zalo nhé).




